reading hear the wind sing

Tôi cảm thấy muốn ra đường, nên cầm theo Hear the wind sing, xuống nhà dắt xe ra ngoài. Tôi nói tôi đi mua sách, cái ý tưởng một tối mùa thu đi mua sách, nói ra với mẹ thật dễ chịu.

Ở ngã tư, đèn tín hiệu chỉ dừng lại ở màu vàng nhấp nháy. Không xanh, không đỏ, không cả đèn của người đi bộ, mọi người từ bốn phía lao đi vội vã. Và hình như con phố đã ngả sang thu hẳn, không còn oi bức, không còn cảm giác thường thường của một mùa hè mãi không kết thúc thực sự. Tôi đã thấy cái hơi se lạnh đầu tiên.

Cuối tuần là phố đi bộ. Dòng xe cộ luôn luôn dồn ứ lại ở dọc đường Hai Bà Trưng, vì đoạn từ Tràng Tiền Plaza đổ lên đã chặn xe cấm đường, nên Hai Bà Trưng là lối đi vòng duy nhất dẫn ra tất cả những con phố lòng vòng khác. Đa phần những chiếc xe đi như say, cũng như tôi thỉnh thoảng đi như say. Lấn vạch, vượt đèn đỏ, đầu óc trôi đi đâu, hoặc bất cần giữa dòng người như để thỏa một niềm bức bách gì đó. Chúng ta đi, trong vài khoảnh khắc chúng ta không nhận thức được bên phải chúng ta có gì, bên trái chúng ta có gì, phía trước chúng ta là ai, và cứ như thế với cả những mây trôi ngang trên đầu. Thực ra chúng ta đi vô hồn. Còn hôm nay tôi thấy mình cần một bầu không khí đã bắt đầu vương mùi hoa sữa, vậy nên tôi ra đường. Tôi đi như say, nhưng là say cái mơ màng bất tận của mùa thu Hà Nội.

Lúc trở về chính cái ngã tư không đèn xanh, đèn đỏ tôi đi trước đó, tôi tìm chiếc xe dạo bán ngô xào mọi khi. Hôm nay cậu nhóc ấy không bán. Nhưng đến đoạn rẽ vào kí túc xá Kinh tế, tôi đã thấy một khuôn mặt quen khác cũng bán ngô xào, tôi thường mua của chú những hộp ngô 20 nghìn. Chú nói đợi chú một lát, chú đang phải làm ba chiếc bánh mỳ trứng và một chiếc kẹp chả. Tôi nghĩ mình thậm chí có thể đợi chú làm mười cái, dù đã gần nửa đêm. Tôi đã nhìn đôi tay và khắc sâu vào lòng khuôn mặt dãi dầu mưa nắng của người đàn ông này, cho đến tận hôm nay. Không vì lí do gì đặc biệt tôi còn luôn thấy nợ chú một lời hỏi han đầu cuối, thay vì những câu như chú bán đến muộn không ạ và chỉ dừng lại ở đó. Trong lúc đứng đợi ngô, có thêm một anh xem chừng là bảo vệ đến mua xôi, và tôi mong sau tôi, sau anh bảo vệ, sẽ còn dăm ba người nữa đột nhiên thèm cảm giác hít hà một mùi ngô thơm phức, hoặc đói lòng trước một cái bánh mỳ đêm trên một chiếc xe dạo. Thêm dăm ba người lúc nửa đêm có khi cũng đủ để vừa kịp hoàn vốn bỏ ra trong một ngày, tôi cũng không biết nữa. Rồi một người đàn bà luống tuổi đi qua, trên tay là cái rổ nhựa với vài vỉ kẹo cao su đem bán. Bà chực ngã lúc bước lên vỉa hè trước tầm mắt tôi, nhanh chóng lấy lại thăng bằng với trọng tâm dồn vào tấm lưng đã hơi còng, băng qua đường. Hai đứa nhỏ từ khu kí túc xá sinh viên đi ra, tay cũng cầm rổ kẹo, chúng nói gì đó với nhau và có lẽ cũng đang trở về vì giờ này khó bán thêm được gì nữa. Trước mặt tôi còn một anh quét rác tay đã đeo nhẫn cưới và hẳn là đã có những đứa con đang chờ ở nhà. Hai bác xe ôm đứng gọn bên lề đường, dựa người lên những chiếc yên xe cũ quá. Tôi lôi Hear the wind sing ra, đọc được thêm hai trang và với cái không khí của J’s Bar trong trang sách tôi đang theo dõi, với hiện diện chừng ấy con người, tôi bỗng thấy nhớ Hà Nội vô cùng. Tôi dự cảm về nỗi buồn nghiêng ngả của một sự rời đi, nhưng tôi nghĩ đó sẽ là một nỗi buồn đẹp.

 

li ti, li ti, hai giờ sáng

Những ngày gần đây, công việc của tôi đã dễ dàng hơn nhiều. Sau buổi gặp chị Vy, sau câu chuyện chị kể (ngày trước khi tập làm MC, chị hay tự nói chuyện với bản thân mình như một cách để nắm bắt được giọng nói của mình tốt hơn), tôi cũng thảng hoặc, biến những giọng nói thì thầm trong lòng thành tiếng. Tôi nói với mình trên đường, nói tất cả những gì tôi có thể nghĩ, kể cả việc tự nhắn với bản thân rằng hãy kiểm soát lời nói một cách chủ động hơn. Điều đó xảy ra là bởi tôi biết bản thân mình, đôi lúc chỉ có thể dùng chữ viết để diễn đạt, còn những từ thoát ra từ miệng tôi chỉ là những âm tiết vô nghĩa. Giống như mình bị mất đi tiếng nói vậy. Chuyện này ít nhiều ảnh hưởng đến công việc của tôi, ví dụ đơn giản như không thể ăn nói rành mạch để tư vấn khách mua một thức uống gì đó. Nhưng gần đây mọi chuyện đã ổn hơn,  sau khi nghe lời khuyên của chị Vy, sau khi tinh thần tôi đã khỏe mạnh trở lại so với thời điểm cách đây độ hai tuần. Rõ ràng là chuyện gì rồi cũng sẽ tốt đẹp lên.

Hôm nay tôi dọn tủ sách. Bụi bẩn, lớp bụi ủ ê lâu ngày không được dọn. Những cuốn sách thì nằm buồn một góc trên giá, gáy sách úa vàng. Tôi lau gần như từng quyển một, gần hai trăm quyển, cả những chiếc đĩa CD, đĩa phim, mấy món đồ lặt vặt khác dạng như trang trí cho tủ sách. Tôi mở gần như từng quyển ra, đọc mấy dòng tôi kí, tôi viết lên nhân ngày mua sách. Có mấy dòng chữ thật ngây ngô, có mấy dòng tôi còn không hiểu sao tôi viết, có quyển chỉ để ngày tháng, tóm lại thể nào ruột sách cũng phải có nét chữ tôi, hiếm hoi lắm mới có quyển tôi để trống, không viết gì. Lớp bụi tôi vừa lau trôi trong không khí, li ti, li ti, có lẽ tôi hít phải, rồi hắt hơi. Buổi đêm đi làm về, lúc này đây tôi bỗng thấy mệt, có lẽ vì chiếc hắt hơi lúc chiều và cổ họng không hiểu sao thấy hơi ran rát. Đã gần hai giờ sáng nhưng tôi vẫn ngồi đây, chưa ngủ, khuôn mặt mệt mỏi và cố chôn giấu một nỗi hụt hẫng nào đó. Không, tôi chỉ mệt mỏi vì đang đà sổ mũi, đau họng, chỉ vậy thôi.

Đồng hồ quả lắc dưới nhà điểm hai giờ sáng. Còn chiếc đồng hồ đeo tay Casio của tôi vẫn đang hỏng, vẫn chạy nhưng không chỉnh được giờ và ngày tháng. Tôi chưa đem đi sửa được, và tôi vẫn tiếp tục đeo nó, vì thiếu nó giống như là thiếu một phần đôi tay mình vậy. Chiếc đồng hồ tôi mua trong một tiệm đồng hồ trên phố Bạch Mai, tiệm cũ cũ, còn đúng một chiếc Casio màu đen, loại Classic từ ngày rất lâu rồi, nhưng khi có ý niệm về việc muốn đeo đồng hồ (lúc đó tôi mất điện thoại nên đơn giản muốn biết thời gian bằng một cái đồng hồ đeo tay), tôi hình dung ra ngay nó. Nhất định phải là nó, chứ không cần bất cứ mẫu mã nào xu hướng, hiện đại. Tôi coi nó như báu vật, những thứ đến với tôi bằng một mách bảo gì đó đầy cảm tính, không lí do cụ thể, tôi đều coi như báu vật. Tôi đeo nó thường xuyên đến độ những giọt nước thỉnh thoảng bám vào mặt bên trong của đồng hồ. Biết để nó tiếp xúc với nước nhiều là không nên, nhưng tôi vẫn không tài nào nhớ để tháo nó ra mỗi khi liên tục rửa nước, bởi nó đã là một phần của tôi rồi. Có lẽ tôi cần chợp mắt và ngủ một giấc vừa đủ.

Hà Nội nhớ Sài Gòn, tôi nhớ chiếc máy bay đem Trang đi, nhớ chúng tôi đã nói gì đó sến sến, hứa hẹn, nhớ tôi quệt nước mắt cố tỏ ra cứng cỏi, mà sau đó vẫn khóc cho đến khi tìm được một cái cây phía ngoài sảnh đi quốc nội của sân bay Nội Bài. Lâu lâu tôi mới khóc nhiều như thế. Tôi nhớ mình đã thẫn thờ ra sao, quãng về dài đến thế nào. Mọi thứ cho một cuộc đổi thay. Chúng tôi đều đang đổi thay mỗi ngày. Giấc mơ Hội An, sự nghiệp của Trang, hay tiền đồ của một ai đó (dùng từ “tiền đồ” có hơi xa xỉ quá?). Chúng tôi đều đang mong mình sải đôi cánh được đủ rộng, nhưng đôi chân vẫn phải vững vàng. Chúng tôi mong được đi xa, nhưng không phải xa khỏi nhau. Mà đó là chuyện của ngày mai, những ngày sau nữa, những năm tháng nối tiếp nhau.  Đêm nay tôi cần được nghỉ ngơi.

 

 

 

 

It’s a sunny day

Giữa tháng 8, giữa những ngày lễ Vu Lan báo hiếu cha mẹ, thì tôi bị ốm. Lúc lên cơn tôi hay bị bẩn tính, cáu, bướng, may mắn thì ít nói, điềm đạm nếu thân nhiệt hạ, nhưng đợt này tôi bẩn tính là chủ yếu. Ngày Vu Lan, dù tôi không hiểu về ngày này quá nhiều ví dụ như tôi không đi lễ, không thắp hương cầu bình an, nhà tôi cũng không ăn uống gì vân vân, thì ngày Vu Lan, con ốm lại còn ngang ngạnh, quả là một nỗi lòng lớn đặc biệt với mẹ tôi. Hôm qua tôi vào viện làm xét nghiệm, lâu lâu quá rồi mới nằm ngửa mặt lên một cái trần nhà trắng không cảm xúc của bệnh viện, chìa tay ra cho y tá xoa xoa rồi chích tiêm. Một cảm giác nhói đau tuyệt vời khi được chích tiêm vào mu bàn tay. Đùa thôi. Rồi chị kia chích thêm một nhát nữa vào bắp tay, cái này mới chính là cảm giác nhói đau tuyệt vời. Chờ một chút nhé, em sẽ được truyền nước, trong khi trông mong kết quả xét nghiệm. Rồi họ hê người đẩy giường bệnh cho tôi sang phòng khác nằm. Chả việc gì phải thế, tôi tự đứng dậy xách theo bình truyền, đi lại được, nhưng họ cứ thích hê tôi đi, dù cái phòng khác nó chỉ cách mấy bước chân. Ok, tôi nằm ngửa chờ như vừa sau ca mổ, rồi hai chị chắc là thực tập đi vào, tính đẩy giường, nhưng không đẩy nổi vì dây dợ lằng nhằng. Rồi tôi đứng mẹ dậy, được rồi em tự đi được mà, họ lao vào đỡ tôi, hẳn hai người lao vào nâng đỡ, trong khi tôi (tạm gọi là) vẫn đang lành lặn trừ việc người hơi ngây ngây và phát ban. Cũng biết ơn vì tận tình, cơ mà cũng (chẳng việc gì phải thế), điều đó làm tôi hơi buồn cười. Mấy phút đầu truyền nước tôi khá tỉnh. Hai, ba tiếng là xong à, ok, thế thì ngủ hai, ba tiếng. Tôi bảo mẹ mẹ cứ về đi, cứ để con ở lại, nhà còn bao nhiêu việc, mẹ tranh thủ nghỉ ngơi. Nhưng đấy là tôi nghĩ, còn nói với mẹ thì tôi chỉ nói mẹ cứ về đi, ngồi đây mất thời gian, vì tôi không muốn mẹ mất thời gian thật. Nhưng bảo mẹ về thì thật vô tâm. Đương nhiên con tôi ốm thì dù đéo có việc gì để làm trong khi tiêu tốn mấy tiếng đồng hồ ở cạnh nó nhìn nó ngủ, tôi vẫn ở lại. Nhưng buồn cười là lúc đấy tôi lại thấy mệt, khi có mẹ cứ ngồi nhìn tôi đăm đăm, cũng chẳng ngủ nổi, cũng chẳng phải kiểu đau đớn đói mệt rồi mẹ ơi mua cho con cái này cái kia. Mẹ hỏi tôi ăn gì mẹ mua, mẹ hỏi suốt. Có khát không, uống nước mía nhé? Con không, con không đói, con không khát. Rồi tôi cố nhắm tịt mắt vào ngủ. Thì mẹ cứ ngồi đấy vậy. Cái giường tôi nằm thì trống trải, chẳng có gì, tôi chống tay để ngủ một lúc thì tê dại. Bình nước được một nửa, mới một nửa, mà tôi đã nằm đây hai tiếng. Có tiếng trẻ con, ban đầu nó khóc, sau nó gào, rồi nó thét như tiếng của cả một lò mổ lợn. Tiếng thằng nhóc con ấy bằng tiếng của cả một chuồng lợn đồng loạt bị người phũ phàng. Tôi mệt quá, đinh tai, nhức óc, với tất cả sự kiên nhẫn tôi mím môi nhắm nghiền mắt cố ngủ tiếp. Thằng bé vẫn rú lên. Ôi chưa một ai làm gì nó ngoài một mũi tiêm liếm vào da thịt nó, thực ra nghe tiếng tôi đoán. Nó hét khoảng nửa tiếng hoặc hai mươi phút thì ngừng, thay bằng tiếng nài nỉ bác sĩ, tiếng tủi tiếng hờn. Đau lắm, cháu đau, tự dưng nghe cũng đáng yêu. Nhưng tiếng khóc của nó chỉ thuộc kiểu ăn vạ. Chung quy thì tôi không ưa bọn ăn vạ, nhưng rồi nghe tiếng nó thút thít nhỏ nhẹ vẫn lại thấy nó đáng yêu. Xong rồi, đến một ông liên tục khạc nhổ, khạc như không thiết tha gì nếu gan ruột lộn tùng phèo cũng theo đường khạc mà rớt ra sàn bệnh viện. Tôi biết thế này chưa là gì nhưng vào thời điểm tôi bắt đầu thấy lạnh và tê hết chân tay, người thì đang có một cơn sốt, còn lủng lẳng trên cao vừa thay một bình truyền thứ hai, tôi thấy phẫn uất. Khoảng nửa đêm chắc tôi mới truyền xong, tôi đã nằm nhắm mắt và mong mẹ về nghỉ ngơi nhưng thể hiện bằng giọng nói lại ra cái kiểu dấm dớ khác, được độ năm tiếng. Vẫn còn nửa bình, tôi đang co ro trong tấm chăn chẳng sạch sẽ gì của bệnh viện nhưng có còn hơn không, mẹ đã ra ngoài lấy kết quả xét nghiệm. Tôi dậy ngay, ăn vội cái bánh mỳ, thở thở, vì tôi không muốn mẹ thấy tôi đói ngấu khát nước và thèm thở thở, tất cả những gì mẹ thấy chỉ nên là cái lưng tôi, ok và cái lưng thì biết nói cái mẹ gì về tình trạng thực sự của tôi?

Tôi lạnh quá, đau, mất kiên nhẫn, nóng ran, và ngứa. Tôi bất lực. Suy cho cùng, tôi cứ ốm nhiều, đủ thứ bệnh, rồi lại đến tay mẹ. Suy cho cùng, hai năm đi làm không đỡ đần được mẹ chút gì. Suy cho cùng, một đứa con bướng bỉnh, quá độc lập, quá rắn, không muốn mẹ lo quá lên vì vài giọt nước mưa dính vào người, tôi biết lòng mẹ cũng luôn, cũng đang, như lửa đốt. Tôi bất lực quá. Công việc mới, được một tháng nhưng nghỉ đứt hai tuần. Và giờ tôi còn chẳng muốn đi làm. Những thứ trong đầu tôi lúc đấy là bỏ mẹ đi, lên núi. Có khốn nạn không? Rồi tôi lại muốn khóc, cái lưng tôi vẫn đang quay về phía mẹ, nên tôi khóc mẹ nào có biết. Dù sao cũng không thể yếu đuối đâu đâu thế, nên tôi nén lại, bình nước đã truyền xong trong lúc cái đống suy nghĩ khỉ gió kia chạy từ óc xuống tận gan bàn chân. Tôi ngồi dậy, chờ người ta gỡ kim truyền. Nhói một cái, cũng chẳng đau đớn gì, nhưng chỗ đặt kim có nhiều hơn một giọt máu, đẫm bông, máu thì thẫm chứ không đỏ tươi tại sao nhỉ. Mu bàn tay phải tôi chưa động đậy được nhiều, tôi dùng chỉ tay trái để chỉnh đốn lại áo xống, cài lại khuy, kéo tay áo, đeo ba lô, đi giầy. Mẹ ở cạnh, biết tính tôi, không giúp. Lúc tôi quay mặt ra phía mẹ để đi giày, thì nước mắt khốn nạn cũng đã lặn thực sự vào trong. Khóc lóc chó gì, phải sốt xuất huyết hay hiểm nghèo gì đâu. Chỉ là phát ban thôi, chỉ là phát ban. Trời hơi mưa, và thực sự lạnh với tôi lúc đó. Mẹ chạy xe chậm hết mức, đã nửa đêm, người phụ nữ của tôi có lẽ lâu lắm rồi mới thấm thía lúc đêm buông, thì lạnh lẽo thế nào.

Tôi thay quần áo. Mẹ nói vào viện độc, thay đồ ra. Rồi gần như tôi gục xuống chỗ nằm. Mọi giác quan sập xuống, chỉ còn tiếng mẹ dặn dò rồi mẹ đóng cửa để tôi ngủ. Tôi trở mình, lấy cặp nhiệt độ kiểm tra thân nhiệt đang khá nóng lúc đó. Hơn 39 độ, tôi không nhớ mình đã làm gì, ngoài việc rệu rã quẳng cái điện thoại ra xa, tắt máy. Tự dưng nghĩ lại lần nguy kịch nhất tôi sốt gần 42, tôi đã thấy mình hơi trôi lên trần nhà, mẹ ở cạnh lo thiếu nước khóc thành tiếng, trần nhà thì càng ngày càng cao, ánh đèn học thì vàng vọt… Rồi tôi nằm nghiêng người, lẩm nhẩm một câu thần chú, kiểu rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ ổn thôi. Thực ra tôi hát, tôi hát bài hát Everything’s gonna be alright của chúng tôi. Bài mà chúng tôi từng hát khi nắng, khi mưa, khi trời nhiều mây. It’s a sunny/rainy day, and I think its okay, blah blah gonna be (bí) alright (tone: nghêu ngao). Tôi hát khi lên Sapa 8 độ trời nhiều sương, it’s a foggy day, and blah blah. Bài hát thật ngốc nghếch, nhưng tôi luôn vui khi nghĩ về và hát nó. Ôi zào, gì mà chẳng ổn. Nên đêm, tôi nhắm nghiền mắt, người run run, nóng hầm hập, khăn đắp trán mới còn ướt lạnh mà giờ đã hút hết thân nhiệt tôi. Im so tired right now, but I think Im okay, everything’s gonna be alright. Bài hát một vạn lời, một tinh thần; tôi nghĩ mình ở dưới đáy, dù chẳng có gì trầm trọng, và tôi ngủ đến sáng lúc nào chẳng hay, không mê man, không như người đương cơn điên.

 

 

Mùa hè đã kết thúc

Có ai đó vừa nói rằng mùa hè, đã kết thúc. Tháng tám đã qua được một nửa, tháng chín nháo nhào tới. Tháng chín sẽ mang theo màu vàng của những vụ lúa chín, trải dọc khắp miền núi phía Bắc, và trên cả những cánh đồng trung du. Tôi sẽ nghe mình mơ màng về cảm giác được chạy xe đi dọc mùa vàng ở Tú Lệ, Yên Bái; hay đặt chân đến Hoàng Su Phì nơi tôi còn chưa có lần đầu tiên; hay lại ngược những đoạn đường nhỏ hẹp và nhiều sương mù để lên Bát Xát, rồi Y Tý, Lào Cai, thăm anh Hờ và tặng anh quyển sách từ 5 tháng trước, leo đỉnh Lào Thẩn mà chúng tôi đã bỏ lỡ cách đây 1 năm.

Trời lại đổ cơn mưa. Buổi trưa, 2 giờ. Tôi nghe Imagine, rồi Tears In Heaven của Eric, lần đầu tôi nghe bản này. Tears In Heaven trước đây chắc tôi chỉ nghe Myku hát trong buổi diễn ở Le Cine khoảng 2 năm trước, cái thời mà chúng nó còn đeo niềng răng và tóc tai nhuộm lởm khởm. List nhạc chạy đến More Than Word của Extreme, tôi chẳng biết hóa ra đây là những người hát More Than Word. Nhưng tôi đã nghe những giai điệu này nhiều lần, tôi không nhớ mình đã nghe chúng ở đâu, có thể là ở The Doors, có thể ở trong một quán bar nào đó tôi từng đi, một buổi acoustic nào đó, hay trong list nhạc ở Ipod Myku, tôi nghe lúc xe chúng tôi chạy dọc đường Trường Sơn đi Huế? Hôm nọ, tôi đưa Myku đến The Doors để nghe bác Tân trống, nguồn cảm hứng của tôi. Bài hát cuối chúng tôi nghe trước khi ra về, là Stand By Me. Chính Stand By Me đã níu chúng tôi lại, trước khi quyết định về sớm hơn. Âm hưởng của John Lennon, của The Beatles, của những năm 60, 70. Tôi không phải một người sành nhạc, không am hiểu, nhưng nếu để chọn, tôi vẫn muốn sống cùng những tiếng nói xưa cũ ấy.

Tôi đọc xong Quân khu  Nam Đồng, ba ngày, đã lâu rồi những con chữ mới ráo riết chạy như thế, tôi đọc ngấu nghiến, đọc rồi cười, rồi khóc, rồi day dứt gì đó mãi không thôi. Trang sách đã khép lại từ đêm hôm trước. Tôi ám ảnh với cái chết của hai nhân vật, với sự ra đi của người lính ở tuổi mười chín, đôi mươi; ám ảnh với giấc mơ yêu đương dở dang của người con gái ở lại hậu phương chờ đợi, với người con gái chọn chiến trường để có thể đứng chung bầu trời với người mình yêu, nhưng chị đã ra đi; ám ảnh với những năm 70 ở quân khu, những trận đánh xốc nổi để trả giá bằng việc rơi rớt vài năm trong cảnh tù ngục. Tôi nhớ đến lần mình đứng ở nghĩa trang Trường Sơn, trời nắng to, tôi đi dọc những bia mộ ở khu Hà Nội, đọc hết từng phiến đá, từng dòng chữ ghi trên đó, năm sinh, năm mất. Khoảng cách 2, 3 năm giữa hai mốc thời gian ấy là quá ít, quá ít. Tôi muốn ngồi xuống, chỉ nghĩ không thôi, và nhìn về phía bầu trời. Những mất mát, những nỗi đau thế hệ, rồi nhìn lên bầu trời vẫn là điều dễ chịu nhất. Quân khu Nam Đồng hào sảng, như một bài ca. Tôi không hay viết về những điều thế này, viết không thôi chưa đủ, những lời xót thương đều chỉ là những khuếch đại sáo rỗng. Vì chính bản thân tôi cũng chưa thể hiểu hết, chính bản thân tôi cũng không thể mường tượng nổi những năm tháng nằm hầm tránh bom bà kể, những năm tháng bố tôi cùng cả nhà đi sơ tán, những năm tháng bà dạy tôi hát Bé bé bằng bông, hai má hồng hồng, bé đi sơ tán bế em đi cùng. Đêm qua, khi trở về nhà sau ca làm, 1h sáng, bà dậy mở cửa cho tôi, có lẽ bà không ngủ được nên mới dậy vào giờ ấy. Trời đang mưa to, cởi vội chiếc áo mưa ra và ngồi xuống ghế cạnh bà, tôi bỗng muốn hỏi: bà có biết đến Quân khu Nam Đồng không? Tôi bỗng muốn hỏi cả một thế hệ, muốn biết lại về tuổi thơ của máu mủ gia đình mình. Rồi bà chần chừ một lát, bà nói Quân khu Nam Đồng ở ngay ngoài kia kìa, bà cũng không nhớ rõ lắm. Bà hỏi tôi sao lại hỏi, tôi nói tôi vừa đọc xong cuốn sách, rồi lên gác. Nhưng hình như bà nói đúng thật, Quân khu đã từng ở rất gần đây, với những trang sách có bóng dáng của những Ngã Tư Sở, những Khâm Thiên. Trong những bước chân chầm chậm bước lên phòng, tôi bỗng cảm thấy tự hào, không rõ vì lẽ gì. Tôi nghĩ trong nhà, tôi là đứa hiểu bà nhất, hiểu ông, hiểu một thời đại đã đi qua hàng chục hàng chục năm, dù nông cạn. Nhưng ít nhất, tuổi thơ của tôi là những đêm nằm cạnh ông bà, nghe bà kể chuyện, lắng nghe vết thương từ đạn ở ổ bụng của ông. Tuổi thơ tôi nghêu ngao Bé bé bằng bông và mỗi sáng cuối tuần, xem duyệt binh đầy hào hùng trên lăng Bác.

Bầu trời đã dịu lại, mưa nhẹ hạt hơn. Buổi chiều chúng tôi hẹn nhau, và tối nay có thể tôi sẽ gặp chị. Rồi mai lại là một khởi đầu mới. List nhạc đã chuyển đến Bohemian Rhapsody, Queen.

Nothing really matters,
Anyone can see,
Nothing really matters,
Nothing really matters to me.

Anyway the wind blows.

 

ở Xén

Những buổi chiều mùa hè thường mưa ở Xén. Độ 4h chiều, chị em đang ngồi nói chuyện ngoài hành lang đầy hoa, đầy những chậu cây tự trồng, trời bỗng đổ cơn mưa, ban đầu lắt nhắt vài hạt, hai chị em kéo hộ quần áo xuống cho nhà hàng xóm; rồi mưa nặng hạt hơn, kéo lùi cái ghế gỗ về phía mưa ít hắt đến; mưa kèm sấm chớp, tôi đứng hẳn dậy, bỏ ghế lại một bên, vứt dép lại hiên nhà, rồi chân trần đứng dứ dứ người ra cái chỗ đón mưa nhiều nhất, chị Mai nghịch mưa một chút rồi cũng vào nhà để cất quần áo, chỉ còn tôi đứng đó, giữa cái hành lang mát rượi và nghe mưa lộp độp rơi trúng mặt. Có hôm, chúng tôi trở về sau một buổi hội chợ, dọn dẹp và khệ nệ bê được mấy thùng gốm từ dưới tầng một lên tầng bốn xong, thì mưa. Người mệt rũ ra, mồ hôi, những giọt mưa đầu hè thì mát lành. Tôi lại ra hành lang đứng tần ngần. Bông hoa nhà chú hàng xóm mới nở được ít hôm nay cũng rũ hẳn, mấy bông màu trắng xen lẫn tím mà tôi chẳng nhớ tên, cũng thế, chỉ có lá mồng tơi đặt ở ba bốn chậu phía ngoài song sắt thì vẫn đậm màu và mơn mởn dưới mưa. Mát quá, ngó vào nhà thấy chị đang ngồi co chân trên miếng gỗ đặt chỗ bậu ban công nhỏ trong nhà. Chị nhìn xa xôi, còn thằng Vũ cứ đứng cạnh bốc phét gì chẳng biết. Tôi không thích thằng Vũ đứng cạnh chị bốc phét, ích kỉ thôi, tôi không muốn nó làm phiền sự tĩnh lặng của chị. Không thích nhưng cũng chẳng để làm gì, tôi lại ngó ra mấy hàng me (chắc vậy) phía trước sân khu tập thể, nhìn bầu trời đang ửng hồng sau cơn mưa. Tôi chạy vào nhà nằm dài ra giữa cơ man là gốm, thường thì lúc đó, chị sẽ chạy ra đứng thay tôi ngoài hành lang, chúng tôi hay ưa việc mình có không gian riêng, trừ chuyện có lẽ chị không biết, với chị, tôi tuyệt đối không phiền nếu có chị bên cạnh trong hoàn cảnh nào. Rồi chị sẽ kiễng kiễng chân để dướn người ra hứng vài giọt mưa còn đọng, hoặc có thể chỉ để hít một hơi thật dài. Tôi sẽ luôn để mắt đến chị một vài lần, trong khi đang nằm lăn ra sàn gỗ, trước khi rơi vào trạng thái bay bay của mình. À, hôm ngồi nói chuyện với chị Mai mà sau đó trời mưa, chị đã ngồi kể cho tôi nghe những thăng trầm của đời chị. Chuyện chị lên chùa ở ra sao, gia đình phản đối thế nào, chuyện chị gặp anh Khánh, chuyện hai vợ chồng nương vào nhau mà sống, rồi nợ nần chồng chất, dần dà vượt qua. Chị nghĩ tôi đang chông chênh, tôi đã rối bời, vì lúc đó tôi không định vị được mình với Xén: coi Xén là của mình, hay chỉ ở cạnh Xén với vai trò một người giúp đỡ, vân vân. Tôi nói với chị rằng đúng, tôi thấy hơi không vững vàng, đôi khi tôi không rõ vai trò của mình là gì, đôi khi tôi thấy xung quanh mình toàn tiếng ồn, ai cũng ồn ã và mang theo mình những câu chuyện, những giấc mơ ồn ã. Tôi muốn lên núi, giống như chị đã từng. Nhưng không sao, mọi chuyện có vẻ bòng bong, rốt cuộc cũng sẽ qua. Rồi cơn mưa đến, cơn mưa nhắc hai chị em nên đứng dậy, chị nên vào nhà và nấu bữa cơm thật ngon cho anh Khánh, đắp bù những ngày qua bận rộn bán hàng, kế hoạch cho Xén. Tôi nên đứng dậy, hít một hơi sâu, bình tâm nhìn lại những quyết định đã qua và sắp đến. Tôi nhịp nhịp chân, gõ gót chân dưới nền xi măng của hành lang tầng bốn khu tập thể yên bình nhất tôi từng biết, cho nước bắn hết lên. Những buổi chiều mùa hè thường mưa ở Xén, luôn luôn đi cùng một man mác tôi cứ nhớ mãi.

IMG_0613